Bài học cuộc sống: Những câu chuyện tuổi 35

Trái cấm tuổi 35: Tụt hậu so với bạn bè, cả ngày vật vờ, trở thành gánh nặng của người nhà. Bừng tỉnh ngay trước khi quá muộn!

Một con sâu nếu không cố gắng thoát khỏi vỏ kén của mình, sẽ mãi là giống loài xấu xí. Nhưng một khi vượt ra khỏi vùng an toàn đó, nó sẽ trở thành một trong những con bướm xinh đẹp và gan dạ nhất.

 Bài học tuổi 35

(01)

Người trẻ thường hoài niệm về những ký ức tuổi học trò ngây ngô, hồn nhiên. Trong khi đó, người già dành cả quãng đời còn lại để hối tiếc về sự thiếu chăm chỉ. “Đáng ra”, “đáng lẽ” là những điều họ thường nói về một thời tuổi trẻ không nhiệt huyết và nỗ lực.

Chẳng ai trả công cho những người lười biếng, và cuộc đời cũng không tặng những món quà bất ngờ cho những người không chịu cố gắng. Đó là quy luật mà ngay cả khi ở độ tuổi 30, tôi vẫn chưa hiểu hết. Nhìn bạn bè cùng tuổi đã cống hiến tài năng và tiếng nói để xây dựng cho đất nước, tôi bỗng giật mình nhìn xuống đôi bàn tay này – đôi bàn tay đã không thể nắm giữ nổi tương lai của chính mình.

Ở thời điểm đã đi qua gần phân nửa cuộc đời, tôi mới ngẫm nghĩ nhiều hơn về những người lao động xung quanh mình.

Có cô giúp việc nọ tuổi đã chạc 35, vẫn hàng ngày gõ cửa từng nhà để xin lấy một công việc. Hỡi ôi, việc dọn dẹp nhà cửa là công việc tay chân nặng nhọc chứ chẳng sung sướng gì. Thân hình cô gầy gò, với những thớ gân nổi rõ do gắng sức lao động trong một thời gian dài.

Khi tôi gặng hỏi chuyện, cô trải lòng về những khó khăn trong cuộc sống. Những ngày mới ra trường, cô giúp việc vẫn là một cô gái ham chơi hơn ham làm, cô chẳng hề nghĩ đến việc cố gắng vượt ra khỏi sự biếng nhác của mình. Đến khi bắt buộc phải kiếm tiền, cô nhận ra cơ hội việc làm tốt dành cho mình đã khép lại, bởi độ tuổi của cô chênh lệch quá nhiều với kinh nghiệm mà cô có.

Lầm lũi mưu sinh ở thành phố suốt 15 năm nay, người phụ nữ ấy vẫn chưa lập gia đình, cũng không có bờ vai nào để nương tựa. Cô ấy say mê kể cho tôi nghe về thời học sinh cô đã dành nhiều thành tích thế nào, dễ dàng đạt những danh hiệu học sinh giỏi ra sao.

Vậy nhưng cuộc sống luôn ẩn chứa những trớ trêu bất ngờ. Bước ngoặt cuộc đời xuất hiện khi cô phải chịu một cú sốc lớn vì thi trượt đại học. Với một số người, thi trượt thì họ nỗ lực thi lại. Còn cô thì từ bỏ. Cô quyết định lấy chồng như một sự giải thoát.

Thể rồi cuộc hôn nhân cũng đổ vỡ vì thiếu sự thấu hiểu. Đó là thời điểm cô chuyển lên thành thị tấp nập và làm những công việc chân tay hàng ngày. Cô bật khóc không phải vì cuộc sống vất vả, mà bởi sự bất lực “có cố gắng thì cũng chẳng thể đuổi kịp ai”.

Giật mình, tôi chợt nhận ra xung quanh cũng có nhiều mảnh đời giống như vậy. Một số người đã trở thành những chuyên gia đáng kính, còn một số lại chán nản với cuộc sống đi lên công ty rồi lại về nhà. Họ chẳng còn ý định muốn thăng tiến bởi họ đã hết sạch quyết tâm lớn để đánh đổi.

Nhịp sống trôi qua rất nhanh với những sự siêng năng hàng ngày. Nếu bạn ngồi nhìn lại hội bạn của mình năm nào, có lẽ giờ họ đã dư dả để hưởng thụ cuộc sống. Còn chúng ta thì vẫn đang dậm chân tại chỗ và tụt lại phía sau.

Một người sớm thành công là người khơi gợi được những điều “vốn có” trong con người mình. Với những người dám đương đầu, “vốn có” là tài sản, là những điều họ có thể phát triển cùng nó. Còn với những chú sâu không muốn rời khỏi kén, chúng “vốn” có thể thoát ra, nhưng lại chết vì sự nhu nhược.

(02)

Gia đình chị gái tôi có một cô con gái đang học cấp 3. Con bé theo xu hướng của hầu hết thanh niên hiện nay, có chút ngang bướng và không thích học văn hóa. Hôm nọ, tôi về nhà đúng lúc cô cháu gái khóc lóc xin mẹ nó nghỉ buổi học phụ đạo. Chị gái tôi bừng bừng sát khí với những câu mắng mỏ nặng nề bắt ép con phải đi học. Tôi vội vàng kéo cháu gái vào phòng để giảng hòa cho hai mẹ con.

Con bé ôm chầm lấy tôi rồi nói: “Học trên lớp rồi lại học phụ đạo, cháu mệt mỏi đến mức không thở nổi”. Tôi bật cười vì tầm chục năm trước đây tôi cũng trẻ con như nó vậy. Nếu hồi ấy tôi biết được những áp lực từ công việc và mối quan hệ xã hội sau này, thì chắc chắn tôi sẽ coi những khó khăn khi đi học thật nhỏ bé.

Thời học sinh chỉ có duy nhất một nỗi lo lắng là học tập. Đối diện với cuộc sống trưởng thành, con người phải chật vật với những lời phàn nàn, sự đòi hỏi vô lý từ sếp lớn và khách hàng.

Giáo dục là nền tảng để đưa tri thức của con người lên những tầm cao mới. Tuy có gian nan và vất vả nhưng thành công luôn đứng đợi những người nỗ lực. Nếu bạn đặt địa vị là mình của 5 hay 10 năm sau này, bạn sẽ hối hận nếu lười biếng khi còn trẻ. Nó không mang lại sự hưởng thụ cho bạn, cũng không tạo ra giá trị cho các thế hệ sau này.

(03)

Anh bạn tôi là Trưởng phòng tại một công ty sản xuất lớn của Nhật Bản. Anh là một người có tài và thăng tiến rất nhanh trong công việc. Tuy nhiên, sau khi có một vài xích mích với công ty, anh bỏ việc và không có ý định tìm kiếm công việc mới. Nhờ một vài lời khích lệ của bạn bè, anh sử dụng số vốn tích lũy được để mở một hiệu cầm đồ.

Tiếp xúc lâu dần với giới xã hội đen và những người “ít học” của xã hội, bản tính anh cũng dần thay đổi. Điều này tạo ra tấm gương xấu cho con trai anh học tập. Thằng bé tối ngày tham gia các cuộc vui chơi, tệ nạn. Việc học hành cũng chẳng đâu vào đâu khiến chẳng công ty nào dám mời nó về làm việc.

Trái ngược với nhà anh tôi, gia đình nhà hàng xóm lại êm ấm và hạnh phúc hơn nhiều. Họ đầu tư cho con cái học tiếng Anh từ sớm để tìm kiếm một cơ hội ở châu Âu. Sau khi trải qua những cuộc thi khốc liệt, cuối cùng cậu bé cũng có được công việc thật tốt ở Anh Quốc. Giờ nó có thể nuôi cả gia đình với mức lương hàng nghìn đô la mỗi tháng. Hàng xóm thì luôn xuýt xoa về sự giỏi giang của nó.

Nói điều này để thấy rằng gia đình là cái nôi lớn nhất để nuôi dưỡng tương lai của các con. Chúng học tập và noi theo cha mẹ rất nhiều về tính cách, lối sống và định hướng trong cuộc sống. Cha mẹ chính là thuyền trưởng giúp các con có quyết tâm lèo lái con thuyền cuộc đời mình về phía đam mê.

Nếu bạn hay băn khoăn về những điều sẽ gây hối tiếc nhất trong cuộc đời thì chi bằng hãy chăm chỉ trau dồi kiến thức ngay từ bây giờ.

Nếu ngay cả trên giảng đường chúng ta đã lười nhác thì hệ quả sẽ còn mãi sau này. Nếu bạn cảm thấy bản thân cần thay đổi, thì thời điểm trước 35 tuổi vẫn chưa là muộn. Đối diện với cuộc sống là vô vàn những thách thức, vậy nên cuộc đời bạn chỉ bế tắc nếu bạn không dám thoát khỏi cái bóng của chính mình!

Theo ttvn.vn

Loading...
share-face-book

Add Comment